Các trung tâm can thiệp

Câu chuyện về con trai tôi

“Một nụ cười bé, cha vui cả ngày

Một vài tiếng khóc, mẹ lo hằng đêm

Thầm cầu mong cho, con sẽ an lành

Chín tháng sinh thành, một đời yêu thương…”

Mỗi khi lời ca của bài hát cất lên, cũng là lúc tôi nhớ đến khoảng thời gian mình mang thai đứa con trai đầu lòng. Lúc đó, tôi đã tưởng tượng đến những nụ cười của con, tiếng khóc của con, rồi cả những tiếng nói bi bô gọi mẹ… Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm tôi cảm thấy hạnh phúc biết nhường nào. Và rồi cái ngày tôi mong chờ cũng đã đến, nhưng nó đến thật khác hoàn toàn so với những gì tôi tưởng tượng.

Khi sinh ra con tôi không có gì khác thường, nhưng khi được 2 tháng tuổi, linh cảm của người mẹ cho tôi thấy dường như có điều gì khác lạ. Con không nhìn vào mắt mẹ, không ê a hóng chuyện như những đứa trẻ cùng lứa khác. Ngay cả khi tôi âu yếm nói chuyện với con, con cũng rất ít khi cười. Tôi nghĩ rằng có thể mỗi đứa trẻ một tính nết khác nhau, con cứ khỏe mạnh lớn nhanh là được. Thời gian cứ thế trôi đi, con tôi cũng đã tròn một tuổi. Đó là thời điểm mà các trẻ bắt đầu bập bẹ tập nói, nhưng con tôi thì chưa có dấu hiệu gì. Sang hàng xóm chơi, thấy con chị Lan bằng tuổi con mình đã bập bẹ gọi mẹ, gọi bà, tôi bắt đầu lo lắng. Mời các bạn lắng nghe câu chuyện của cuộc đời tôi.

Không được phép sử dụng video và các bài viết trên trang a365.vn mà chưa có sự đồng ý từ a365